
Mỗi ngày đều trôi qua với thêm một vết gương nứt trên đầu ngón tay đã sạm, đến nỗi tôi quên đi nỗi đau của nhiều người chui ra khỏi tấm kính và đi luôn không bao giờ trở lại, phần nhiều là từ sự ám ảnh của những điều thoáng qua. Tôi băng bó vết thương cho mình bằng những sự vô duyên nội tâm. Ngày hôm trước tôi có gặp lại Yên, một con điếm cũ những năm 2010, bấy giờ đã hoàn tục và ăn chay theo Phật. Tôi cười bông đùa. Thế bây giờ chắc chưa lụt nghề cho anh địt phát lấy bao nhiêu tiền. Tất nhiên sau đó sẽ là một chuỗi những im lặng dài và dài. Tất nhiên tôi lại ngồi cười một mình, có chắc là đang cười không, trước sở thú: những con sư tử béo phì và lười biếng nằm lẫn trong đống thịt ruồi bu, còn những con nai có cặp mắt của sự kinh tởm. Tất nhiên là hai ngày sau tôi nhận được tin Yên treo cổ tự tử. Tất nhiên. Tất nhiên.Khi phải nhắc lại về sự tồn tại của mình, tôi không cảm thấy điều gì khác ngoài một điều không sạch sẽ nhất định. Ngày và đêm hoang dã cho tôi chút ý thức về điều đó, như khung lịch dày vò cố định, theo dáng bóng của những người đã theo khe cửa mà chui ra biệt tích. Đăng. Thư. Hương. Yên. Mẹ và bà. Khác với những con người còn lại, đã im lặng mà bước xuống cầu thang của huyệt mộ, Đăng ngày hôm nay vẫn còn sống và thở phập phồng, chỉ khác là hắn đã xoá bỏ nhận diện của tôi ra khỏi những tấm hình được lưu trên iCloud. Nhưng làm sao để tôi xoá bỏ được hình ảnh của người đàn ông duy nhất tôi cho phép thâm nhập vào mình trong cái đêm mùa hè đó, những xác ve cọ vào da thô ráp, viền theo đường gân cánh tay của một chàng sinh viên siết vào hố mực đen hơn trời khuya; đối với tôi năm đó mắt của hắn là hai quả trăng còn thiếu trên trời, và khung cảnh thâm nhập là cách hắn ban ơn rửa tội cho tôi hoàn tục và trả lại tôi như một tờ giấy. Và cứ thế, lại thêm mỗi đêm cô đơn tôi sờ nắn tái tạo cái chạm đấy để tô lấp những lỗ chỗ vết rạch sâu tầng da, rồi cười một mình, và khóc,Tất nhiên đó là một câu chuyện khác. Chuyện là bây giờ, như một bất ngờ, Đăng chủ động tìm gặp tôi. Một buổi cafe nhỏ, hai người ngồi lọt thỏm đối diện nhau giữa hai cái ghế. Thời gian đã không đợi nhau giữa những nếp chân chim của cả hai.Có thể vĩnh viễn chưa từng nằm trong hốc những mép giấy A4. Hi vọng là vậy.
Có cái gì cần đáng phải quan tâm trong cuộc đời tôi không, thỉ dụ, tôi viết trong cuốn biographic của mình (nếu như thật sự tôi có một tầm ảnh hưởng, còn không, cuốn biographic đó ai đọc?): ngày hôm nay tôi đái được 1 lít nước. Các bạn sẽ cảm thấy nó không cần thiết, thậm chí thô tục, vì chính nó là sự không cần thiết và thô tục. Tôi sinh ra trong một ngôi nhà cha là sàn gỗ và mẹ là tiếng Frank Sinatra phát trên đầu đĩa vinyl. Anh em tôi là những điếu Marlboro Gold tôi hút công khai trước di ảnh người năm 14 tuổi. Tất nhiên không có di ảnh nào cả, nhưng nó sẽ giúp đánh lạc hướng bạn và cho rằng tôi thật đáng thương.Tôi không hiểu người ta quan tâm tới quá khứ của người khác để làm gì, hay đó là một điểm neo để họ tựa vào những cài đặt mặc định mà họ đã chương trình sẵn. Người miền Bắc chửi địt mẹ. Người miền Nam chửi đụ má. Người Thanh Hoá xấu tính và hay ăn cắp vặt. Người Thái Bình thì hay gặp Sơn Tùng. Người Bến Tre thì cũng bỏ con như Jack. Những thứ tôi kể với bạn, chúng có giúp bạn hiểu thêm gì về tôi không? Không. Và đó chính là điểm mấu chốt. Những thứ không cần biết thì không cần phải biết. Không phải mọi tiểu tiết đều là phông nền cho một nhân vật chính toả sáng. Một số tiểu tiết chỉ là rác. Một số nhân vật chính chỉ là rác.Ai đọc được những dòng này, cảm ơn các bạn vì đã ráng đào mộ tôi lên với mong muốn tìm thấy được một chút sức trang, vàng chẳng hạn, thay vì một mớ giấy lộn mà các bạn không muốn tốn thời gian để đọc và một bộ cốt không biết kể chuyện. Xin lỗi các bạn. Địt mẹ các bạn. H.
Chị nhân viên nhiệt tình một cách thương mại, toe toét, xin mời anh xuất ảnh thẻ. H. nhìn ra phía cửa sân bay, người đang chui dần vào cái lỗ đó. Thời gian thì không đợi. Khi từ từ móc trong ví ra một đống hình lộn xộn, H. mới phải chua chát bật cười. Những tấm hình theo từng năm cố gấp tụ lại thành những tảng đá, và H. bất đắc dĩ trở thành kẻ đào quặng trong khung đồng hồ sít sao này.Có một vài tấm hình chụp ở những địa điểm khác nhau. Bầu trời khác nhau. Thời gian khác nhau. Những con chó và con mèo khác nhau. Hãng thuốc lá khác nhau. Nhưng ánh mắt của H. thì vẫn là một sự thất vọng xám xịt khó tả. Nhiều năm qua em vẫn nói với H. rằng cuộc sống của anh thật nhàm chán, và nó thể hiện ngay ở con mắt anh, khi mà chưa phải kể đến bộ râu lỏm chởm sẽ quên cắt nếu thiếu tiếng người nhắc, và mái tóc dài (chưa bao giờ óng ả). Biết sao được. H. nói. Nhiều khi không thể nào bất tuân thời gian.H. cao hơn em chỉ mấy phân, sự chênh lệch đo bằng một quả cam mà năm đó nó đã thối và xì nước. Em thì cao ngang cái tủ lạnh hai cánh ở căn chung cư cũ, một kích thước đủ xài, em cười, nhưng nụ cười đó không kéo dài được lâu. Căn chung cư đó đã có chủ mới, còn em thì ở đâu Chúa cũng không biết được. H. cũng không biết được. Khác với Chúa là ông ta sẽ đứng đó và đợi, H. mải mê đi tìm. Ngoài tìm em ra thì còn tìm cái gì nữa, Chúa cũng không biết được.Nhưng mà vấn đề từ đầu đâu phải như vậy. Đéo quan trọng lắm. Đéo quan trọng lắm. H. nghĩ.H. tiếp tục tìm tấm ảnh. Cánh máy bay đã bắt đầu rung.Nhưng chuyện đó cũng đéo quan trọng lắm.